Vui lòng để lại thông tin, đội ngũ chuyên gia tâm lý sẽ liên hệ hỗ trợ bạn sớm nhất có thể.
Không có gì đáng sợ hơn khoảnh khắc bạn phát hiện ra con đã ra khỏi nhà mà không nói một lời.
Hoặc con nói thẳng vào mặt bạn: "Con sẽ bỏ nhà đi." Và bạn không biết đây là lời doạ, hay lời thật.
Cảm giác đó – vừa giận vừa sợ vừa không hiểu tại sao – là điều rất nhiều cha mẹ đang trải qua một mình. Bài này không có công thức vạn năng, nhưng có thể giúp bạn hiểu hơn một chút về chuyện đang xảy ra.
Với người lớn, nhà là nơi an toàn. Với một số trẻ – đặc biệt là trẻ đang trong giai đoạn khủng hoảng – nhà lại là nơi áp lực, xung đột và không được lắng nghe. Khi trong nhà cảm thấy ngột ngạt như thế, ngoài đường lại có vẻ "tự do" hơn.
Một số nguyên nhân phổ biến:
Xung đột dồn tích quá lâu
Không phải một trận cãi – mà là hàng chục trận cãi mà trẻ cảm thấy mình không bao giờ được hiểu, không bao giờ thắng, không có ai ở phe mình.
Muốn chứng minh mình "thật sự có thể ra đi"
Đặc biệt ở giai đoạn dậy thì, não đang cần khẳng định sự độc lập. Bỏ nhà đôi khi là cách cực đoan để làm điều đó.
Trốn tránh hậu quả
Con bị điểm kém, hỏng computer cha mẹ, dính vào chuyện gì đó ở trường – và sợ đối mặt hơn là chịu trận.
Đang bị kéo bởi bạn xấu hoặc người quen ngoài đời
Đặc biệt nguy hiểm nếu kết hợp với nghiện game, điện thoại – trẻ có "bạn online" và cảm thấy ngoài đó có người chờ đợi mình.
Dấu hiệu của rối loạn tâm lý nghiêm trọng hơn
Trầm cảm, rối loạn hành vi, hoặc chấn thương tâm lý chưa được xử lý đôi khi biểu hiện qua hành vi bỏ nhà đi.
La hét, mắng nhiếc ngay khi con về
Phản ứng đầu tiên của cha mẹ sau khi con về thường quyết định lần sau con có quay về hay không.
Cấm đoán tất cả mọi thứ như hình phạt
Kiểm soát nhiều hơn sau khi bỏ nhà đi thường tạo ra thêm áp lực – và thêm lý do để trẻ muốn thoát ra lần nữa.
So sánh hoặc xấu hổ hóa
"Mày không biết xấu hổ à, cả xóm cười cho." Câu này có thể làm trẻ cảm thấy càng không muốn về nhà.
Giả vờ không có chuyện gì
Thái cực ngược lại – không nói gì, cứ như bình thường – thì trẻ cũng không hiểu ranh giới và không biết bước tiếp theo là gì.
Khi con vừa về: ưu tiên an toàn trước, giải thích sau
Kiểm tra xem con có an toàn không. Ôm con nếu con cho phép. Câu đầu tiên không phải là trách móc.
Sau khi cả hai bình tâm: nói chuyện thật
Không phải để hỏi "Mày đi đâu?" mà để hỏi "Con đang chịu đựng chuyện gì mà phải chọn cách đó?"
Tìm xem con đang kết nối với ai ngoài gia đình
Đặc biệt là các mối quan hệ online – nhiều vụ bỏ nhà nguy hiểm liên quan đến người quen gặp qua game hoặc mạng xã hội.
Đặt ranh giới rõ ràng nhưng không phải bằng đe dọa
“Bố/mẹ cần con ở nhà vì bố/mẹ lo cho con. Nếu con cảm thấy ngột ngạt trong nhà, mình có thể nói chuyện và tìm cách khác.”
Trong những trường hợp này, đừng chỉ dựa vào cuộc trò chuyện gia đình. Cần có người ngoài – chuyên gia tâm lý hoặc chuyên gia hỗ trợ thanh thiếu niên.
📞 Hotline 24/7 Ladecen: 0989.609.998
📍 Địa chỉ chính: Xã Cổ Lễ, huyện Trực Ninh, tỉnh Nam Định
🏢 Hệ thống cơ sở: Hà Nội | TP. HCM | Ninh Bình | Bắc Ninh
Đặt lịch tư vấn →
Q: Con đe dọa bỏ nhà đi nhưng chưa đi – có nên xử lý nghiêm không?
A: Không nên bỏ qua, nhưng cũng không nên đáp trả bằng cách leo thang. Hãy bình tĩnh và hỏi thật lòng: "Con đang cảm thấy thế nào mà nói vậy?"
Q: Sau khi con bỏ nhà đi về, gia đình có trở lại bình thường được không?
A: Được – nhưng cần xử lý nguyên nhân gốc rễ, không chỉ sự kiện bề mặt. Đây thường là thời điểm tốt để cả gia đình cùng gặp chuyên gia.
Bỏ nhà đi là tín hiệu rất rõ ràng: con đang cần giúp đỡ theo cách nào đó. Tìm ra cách nào là bước khó nhất – và đó là lúc bạn không cần phải làm một mình.
📞 Gọi ngay: 0989.609.998
👉 Đọc thêm: Rối loạn hành vi ở trẻ: Ranh giới giữa "hư" và "cần giúp đỡ"
👉 Đọc thêm: Con cãi lời: Đây có thể không đơn giản là "không biết nghe lời"