Vui lòng để lại thông tin, đội ngũ chuyên gia tâm lý sẽ liên hệ hỗ trợ bạn sớm nhất có thể.
Khi con cái có những hành vi lệch chuẩn nghiêm trọng, nhiều phụ huynh nghĩ đến việc đưa con vào trường giáo dưỡng. Tuy nhiên, năm 2026, quy trình này không hề đơn giản. Việc hiểu rõ thủ tục không chỉ giúp cha mẹ có cái nhìn thực tế mà còn giúp cha mẹ chủ động lựa chọn và đồng hành trong suốt quá trình tìm kiếm môi trường tốt nhất cho con.
Sau nhiều năm quan sát hàng ngàn bạn nhỏ, chúng tôi nhận ra rằng việc ép con "cắt cơn" game đột ngột giống như việc rút cạn nước trong một chiếc bể đang đầy – nó chỉ gây ra sự hụt hẫng và phản kháng dữ dội. Tại LADECEN, chúng tôi không dùng cách đó. Các khóa học của chúng tôi được thiết kế để "lấp đầy" chiếc bể đó bằng những giá trị sống, niềm vui thực tế và kỹ năng tự chủ. Dưới đây là tổng quan về các lộ trình chuyên sâu giúp con từ bỏ thế giới ảo để trở về với bản lĩnh thực thụ.
Việc trẻ em "nghiện" thế giới ảo không đơn thuần là ham chơi, mà là một tiếng chuông báo động về những thiếu hụt tâm lý trong đời sống thực. Tại LADECEN, chúng tôi nhìn nhận game như một "ốc đảo" nơi trẻ tìm thấy những giá trị mà đôi khi môi trường xung quanh chưa đáp ứng đủ. Hiểu được "lực hấp dẫn" này chính là bước đầu tiên để ba mẹ cùng con xây dựng một lộ trình cân bằng và hạnh phúc hơn.
Chào ba mẹ, chúng ta hãy cùng nhìn nhận thẳng thắn vào một thực tế: Khi một đứa trẻ chọn cách trốn học đi chơi game hay sửa điểm số để lừa dối, đó thường không phải là bản chất con "hư", mà là một cơ chế tự vệ trước áp lực hoặc sự sợ hãi.
Con bỏ nhà đi không đơn thuần là sự nổi loạn, mà là nỗ lực cuối cùng để trẻ thoát khỏi những bế tắc tâm lý hoặc sự đứt gãy kết nối với gia đình. Đây là một "cuộc khủng hoảng niềm tin" nghiêm trọng, đòi hỏi cha mẹ phải thay đổi từ sự kiểm soát áp đặt sang lắng nghe thấu cảm để tìm lại tiếng nói chung. Ladecen đồng hành cùng ba mẹ không chỉ để đưa con về, mà còn để xây dựng một "điểm tựa" tinh thần vững chãi, giúp ngăn chặn những tổn thương tái diễn trong tương lai.
Chào bạn, trong hành trình 10 năm làm nghề, tôi nhận ra một sự thật: Trẻ bướng bỉnh thường là những đứa trẻ có cá tính mạnh và tư duy độc lập. Sự "bướng" thực chất là cách con đang nỗ lực bảo vệ ý kiến cá nhân hoặc phản kháng lại sự áp đặt mà con cảm thấy bất công.
Khi những cuộc cãi vã về thời gian chơi game đã đẩy khoảng cách giữa cha mẹ và con cái ra xa đến mức "không thể nói chuyện quá 3 câu", việc hàn gắn không còn là chuyện của lý lẽ, mà là chuyện của trái tim và sự kiên nhẫn.
Phụ huynh nào cũng sẽ thấu hiểu cảm giác "bất lực" của cha mẹ khi mỗi tối đều là một cuộc chiến: con trì hoãn việc học, bài vở dồn đống nhưng tâm trí chỉ đặt vào việc chơi.Tuy nhiên, tại Ladecen, chúng tôi không dùng từ "lười" để dán nhãn trẻ. Chúng tôi gọi đó là "sự thiếu hụt động lực và kỹ năng tự điều chỉnh". Để trị dứt điểm tình trạng này, chúng ta cần một "phác đồ" đi từ tâm lý đến hành động cụ thể.
Làm cha mẹ khó nhất là làm thế nào để hiểu được con ? Khi muốn hiểu con nhưng lại dùng biện pháp kiểm soát, áp đặt con theo ý mình không khiến con ngoan ngoãn nghe theo mà phản tác dụng; con nổi loạn, cáu gắt, trở nên xa cách. Đỉnh điểm của sự tức giận và bất mãn là ý định bỏ nhà ra đi để thoát khỏi sự kiểm soát từ chính người thân ruột thịt.
Thời đại công nghệ số kéo theo sự phát triển không ngừng các thiết bị điện tử. Thay đổi chóng mặt và sử dụng phổ biến nhất có lẽ là điện thoại, gần như mỗi người đều có cho riêng mình ít nhất là 1, nhiều thì 2 đến 3 chiếc điện thoại cho cả công việc. Có lẽ cũng vì vậy mà nhiều gia đình khá giả cũng sắm cho con em mình 1 chiếc điện thoại riêng cho con chơi. Liệu điều đó có thật sự tốt cho con ?
Nhiều bậc phụ huynh dường như đang chủ quan về việc trang bị kiến thức tuổi dậy thì cho con em mình, dẫn đến việc con bỡ ngỡ về sự thay đổi của bản thân, một số không chấp nhận được dần trở nên tự ti. Đặc biệt là giai đoạn này cảm xúc của các con vô cùng nhạy cảm dễ dẫn đến các vấn đề về tâm lý, ảnh hưởng đến sức khoẻ.
Nghiện game (Gaming Disorder) đã được Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) chính thức công nhận là một loại bệnh lý tâm thần. Vì vậy, việc điều trị không thể thực hiện bằng những lời khuyên thông thường mà cần một phác đồ cai nghiện game khoa học, mang tính hệ thống và cá nhân hóa.
Trẻ nghiện game nặng thường biểu hiện qua 3 nhóm dấu hiệu chính: lệ thuộc tâm lý (luôn nghĩ về game, bùng nổ cảm xúc khi bị cấm), suy giảm thể chất (mắt đỏ, mất ngủ, bỏ bữa) và đứt gãy xã hội (nói dối, bỏ học, cô lập với gia đình). Theo WHO, nếu các triệu chứng này kéo dài trên 12 tháng và gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến sinh hoạt, trẻ cần được can thiệp bởi các mô hình giáo dục chuyên biệt như LADECEN để tái cấu trúc hành vi và cân bằng lại dopamine.